Không bao lâu sau Tết, bỗng có tin từ kinh thành truyền đến nhà họ Tạ.
Nghe nói, có thể sắp có chiến sự.
Cụ thể tin tức ra sao, ta là thân phận nô tì, chẳng rõ ràng cho lắm.
Nhưng ở Ninh huyện thì quả thực đã bắt đầu tuyển binh.
Mỗi nhà, phải cử một tráng đinh.
Phụ thân lại tìm đến chỗ ta cầu xin.
Hai mươi lượng bạc, có thể miễn tòng quân.
Nhà chỉ có cha là tráng đinh, nếu cha đi lính, thì mẹ và đệ đệ e rằng cũng không sống nổi.
Đừng nói hai mươi lượng, ngay cả mười lượng ta cũng không có.
Trước kia bạc ta lĩnh hàng tháng đều đã đưa cho cha cả rồi.
Một năm trôi qua, ta làm sao mà có thể có nhiều để mà dư dả được nữa?
Ta nói:
“Cha ơi, con thật sự không còn tiền.”
Nước mắt cha lại rơi, ta toan quay đi thì ông đã quỳ sụp xuống trước mặt ta, dập đầu.
Một cái lại một cái, “cộc — cộc — cộc”, như có ai dùng búa nện thẳng vào tim ta.
Đau đến mức ta òa khóc nức nở.
“Cha, cha đứng dậy đi!”
“Nhị Nha, cha thật sự không còn cách nào nữa!”
Nhị Nha— đã lâu lắm rồi không ai gọi ta như thế.
Nhưng giờ ta là Lập Xuân, là một nô tì.
Ta còn có thể làm gì đây?
Chỉ đành bảo cha vài hôm nữa quay lại, để ta nghĩ cách.
20.
Ao Dược Lý phủ một lớp băng mỏng.
Ta có chút bực bội, nhặt hòn đá ném xuống, lớp băng vỡ ra một lỗ nhỏ.
Nước gợn lăn tăn, lúc lặng lại, vừa vặn phản chiếu gương mặt ta.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-xuan-con-mai/2766901/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.