28.
Có người lôi cái lồng tre, dấn dần xuống nước.
Nước ngập đến sau đầu, suýt tràn cả vào tai ta.
Nhưng đúng lúc ấy — bỗng vang lên vài tiếng “Ầm! Ầm!” dữ dội.
Đất trời rung chuyển!
“Giặc Man đánh tới rồi! Giặc Man đánh tới rồi!”
Đêm tối, Ninh huyện vốn im lìm, giờ giống như một giọt nước rơi vào chảo dầu đang sôi rồi nổ tung!
Trong chốc lát, tiếng khóc gào, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng người chen lấn chạy trốn vang lên hỗn loạn.
Trong bóng tối, hàng vạn mũi tên lửa bay thẳng vào khắp nơi trong thành.
Lửa bốc lên rợp trời, người ngã, ngựa đổ!
Nhà họ Phương thấy vậy, nào còn nhớ đến ta.
Tất cả xoay người, ùa về phía Phương phủ.
Xem như mạng ta chưa tận.
Có người đang tìm thuyền để trốn, thấy ta bị nhốt trong lồng, bèn tháo dây trói cho.
Nhưng ta không đi cùng họ.
Ta quay lại hướng về Phương phủ.
Trong phủ đã hỗn loạn thành một mớ.
Kẻ thì vơ vét tài vật, kẻ thì lo tháo chạy, chẳng ai để ý đến ai.
Ta cũng mặc kệ tất cả.
Từ trong bếp, ta lục được một cây kéo.
Rồi đi tìm Nhị gia.
Hắn đang trong phòng, bận bịu thu dọn sách họa mang theo.
Ta bước thẳng tới, đâm xuyên yết hầu hắn.
Không ai để tâm.
Không ai cứu hắn.
Ta làm xong mọi chuyện, lòng thật sự cảm thấy vui sướng, thản nhiên bước ra khỏi phủ.
Lửa cháy dữ dội, như thể cả thành đều đang bốc cháy.
Binh lính Man tộc đi đến đâu, chém giết đến đó.
Đàn ông gào thét, đàn bà cũng gào thét.
Bé gái, thiếu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-xuan-con-mai/2766909/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.