Tiểu thư nằm ngửa trên giường, ánh mắt ngơ ngác dõi lên đỉnh trướng.
Trên người không mảnh vải che thân, chăn đệm cũng chẳng buồn phủ.
Đôi chân sen nhỏ xíu, lộ ra giữa không khí lạnh buốt — vặn vẹo, xấu xí đến đáng thương.
Phu nhân và lão gia từng nói, tiểu thư gả vào Tạ gia, chịu khổ một chút cũng không sao.
Nhưng rốt cuộc, đôi chân ấy vẫn không thể giúp nàng chạy thoát khỏi những đổi thay tàn khốc của thế gian.
Ta bỗng mơ hồ nhớ lại ngày xưa.
Khi tiểu thư không vui, các a hoàn luôn tranh nhau tiến lên dỗ dành nàng.
Có người diễn rối bóng, có kẻ tung hứng, nhào lộn.
Thu Nhạn thì khéo tay, làm món ngọt ngon không ai sánh bằng.
Còn ta ngốc nghếch, chỉ biết nói đôi ba câu dỗ ngọt.
Khó khăn lắm mới khiến tiểu thư mỉm cười.
Mà giờ đây, nàng cứ thế nằm im lìm, đơn độc một mình.
Không biết trong lòng đang nghĩ gì.
Ta sợ khuôn mặt mình dọa đến nàng, bèn cúi đầu thấp xuống, lấy khăn nhúng nước ấm, nhẹ nhàng lau sạch thân thể nàng.
Giúp nàng mặc lại y phục, băng bó đôi chân.
Đôi chân ấy thực sự quá xấu xí, không xứng với tiểu thư một chút nào.
Làm xong mọi việc, nàng vẫn không nhúc nhích, chỉ có ánh mắt khẽ xoay, cuối cùng dừng lại ở tay ta.
Ta đang cầm một sợi dây thừng to bản, thô nhám.
Sợi dây lặng lẽ luồn xuống dưới cổ nàng thì bất ngờ nàng khẽ bật cười, ngẩng đầu lên một chút, như muốn giúp ta dễ thao tác.
“Lập Xuân, là ngươi à.”
Mặt ta đã bị hủy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-xuan-con-mai/2766911/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.