Hiện giờ Hoàng hậu đối với con cái thân sinh hết mực cưng chiều. Dung Kỳ tuy rằng không được coi trọng bằng Dung Tễ – đích trưởng tử, nhưng cũng có chỗ dựa vững chắc, lại thêm phần được nâng đỡ. Ngay cả đế sư như Văn Nhân Loan cũng buộc phải bị mời đến để dạy dỗ việc học cho hắn ta.
Dung Kỳ vốn ngạo mạn quen thói, thế mà trước mặt Văn Nhân Loan lại tỏ ra khá cung kính và dè dặt. Vừa thấy Văn Nhân Loan đến, hắn ta liền lập tức đẩy Dung Oanh sang một bên.
Văn Nhân Loan có nghe phong thanh chuyện Dung Kỳ và Tiêu Thành Khí đánh cược, nhưng chẳng ngờ đến chuyện ấy lại lôi kéo cả Dung Oanh vào cuộc.
Bình Nam Vương phủ vốn là thế gia hiển hách, phú quý nghiêng trời, từ lâu đã khiến Hoàng đế sinh lòng dè chừng. Bình Nam Vương và đương kim Thiên tử từng là chỗ thâm giao, nhưng từ sau biến cố ở Thu Hoa Đình, vận mệnh Thiên tử cũng thay đổi. Có lẽ vì vẫn nghĩ tình cũ sâu đậm, nên lời nói hành vi không quá dè dặt, dẫn đến việc Tiêu Thành Khí cũng dần trở nên phóng túng ngạo mạn.
Chỉ là, lòng vua khó dò. Dẫu có giao tình sâu nặng đến đâu, đối với đế vương mà nói, cũng chẳng qua là một thanh đao chặt chém, dùng xong thì bỏ.
Được cá quên nơm.
Một khi con chó có khả năng cắn người, thì phải suy xét liệu có nên giữ nó lại hay không.
Văn Nhân Loan nhớ lại hình ảnh hôm trước Tiêu Thành Khí ở trại ngựa rút trâm hoa từ tóc Dung Oanh. Khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-xuan-o-tay-an-bach-duong-tam-luong/2840305/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.