Mây đen tan đi, lộ ra một vầng minh nguyệt lạnh lẽo, ánh trăng trong veo như sương phủ khắp mặt đất, tựa tuyết phủ mềm mại.
Xe ngựa trong rừng lặng như tờ lại cấp tốc lướt đi, tiếng vó ngựa vang dội bên tai như trống trận dồn dập, khiến tâm tư Dung Oanh lần nữa bị kéo căng đến cực điểm.
Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng gặp phải cảnh tượng nào hung hiểm đến vậy. Trước kia, nàng chỉ xem Văn Nhân Loan là một vị mưu sĩ ôn nhã khiêm hòa, tài trí hơn người. Mãi đến giờ khắc này, nàng mới chân chính nhận ra — nguyên lai người này, trong mắt nàng tưởng chỉ là đế sư phong nhã, kỳ thực lại là nhân vật đủ sức lay động đại cục triều đình, đến mức phải rơi vào cảnh bị người thiết kế truy sát.
Phong Từ và Phong Thiện vì mở đường phía trước mà tách ra nghênh địch, Dung Oanh không muốn trở thành gánh nặng cho Văn Nhân Loan. Dù sợ hãi đến mức hơi thở cũng rối loạn, nàng vẫn chỉ lặng lẽ nắm chặt tay áo hắn, yên tĩnh ngồi bên cạnh không hé một lời.
Gió đêm lạnh buốt, cuốn lấy tiếng ngựa phi qua tai, ào ào như thét gào. Văn Nhân Loan biết rõ người tới đêm nay quyết chẳng dễ dàng rút lui. Một khi rơi vào tay kẻ địch, dù không mất mạng thì cũng ắt chịu khổ nhục, thậm chí bao năm nay khổ tâm bố trí đều hóa thành công cốc.
Huống chi phía sau hắn giờ còn mang theo một người, quả thật khó bề ăn nói.
Vì muốn cắt đuôi truy binh, hắn vẫn luôn điều khiển ngựa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-xuan-o-tay-an-bach-duong-tam-luong/2840307/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.