Nhập hạ rồi, triều chính cũng không còn bận rộn như đầu năm, số lần thượng triều cũng thưa thớt hơn. Dung Hoài Cảnh ở lại Đông Cung nhiều hơn, nếu cố tình tránh mặt Dung Oanh thì lại càng dễ khiến người khác để ý. Trong cung từ xưa đã quen thượng nghiêm hạ khiếp, nếu để người khác biết hắn lãnh đạm với Dung Oanh, chỉ e sẽ khiến nàng bị cung nhân bạc đãi.
Chẳng hay chẳng biết, Dung Oanh đã ở Đông Cung hơn một năm. Nơi vốn nghiêm túc trang nghiêm, bởi vì nàng mà dần dần có thêm vài phần sinh khí. Trong đình được rải cỏ gieo hạt, trồng thêm hoa thơm trái ngọt, thậm chí hắn cũng chẳng rõ từ khi nào cửa sổ phòng mình lại mọc thêm một giàn dây nho.
Dung Hoài Cảnh thường xuyên trông thấy nàng đuổi theo ba con mèo nhỏ, tóc và tà váy cùng tung bay trong gió, tựa như một mảng sắc màu duy nhất trong cung điện tĩnh mịch ấy.
Vì Dung Oanh ít nói, cung nhân trong Đông Cung lại càng vui lòng hầu hạ nàng. Thậm chí thường ngồi cùng nàng nói cười vui vẻ, không khí quanh nàng dường như cũng dịu đi vài phần.
Ban ngày hắn ngồi trước án thư đọc sách, nàng cũng yên lặng ngồi bên cạnh đọc theo. Gặp chỗ không hiểu, nàng dần dần sẽ chủ động hỏi hắn.
Dung Oanh thiên về thích đọc truyền kỳ dã sử, nhưng sách vở ở Đông Cung lại toàn là điển tích thâm sâu khó hiểu. Xem được một lúc là mí mắt nàng bắt đầu trĩu xuống, cố thế nào cũng không nâng lên được. Mơ màng tựa đầu vào bên cạnh, liền được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/mua-xuan-o-tay-an-bach-duong-tam-luong/2840391/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.