Giống như Lương Thuỷ đã nghĩ, bố mẹ Tô Khởi không hề trách cô bé, mà mua cho cô một chiếc mới.
Tô Khởi không bao giờ đậu xe ở ngoài trường học nữa, ngay cả gửi xe trong nhà xe cũng phải khoá lại cùng với xe Lương Thuỷ.
Lương Thuỷ nói: "Cậu muốn người ta trộm luôn xe tớ à?"
Tô Khởi nói: "Tô Tiểu Hoàng [1] số 1 đã hy sinh. Tớ cảm thấy xe của đám tụi mình nên khoá lại với nhau. Bảo vệ lẫn nhau!" Nói xong thì tay chỉ vào xe Lương Thuỷ, "Lương Tiểu Hồng [2], nếu nhà ngươi không bảo vệ tốt Tô Tiểu Hoàng số 2 thì sẽ bị xử trảm, biết chưa?"
[1] Màu vàng dịch theo Hán Việt là "hoàng", xe đạp cũ của Tô Khởi màu vàng.
[2] Xe Lương Thuỷ màu đỏ, màu đỏ dịch Hán Việt là "hồng".
Lương Thuỷ: "Ngốc."
Tô Khởi: "Thanh Thanh, cậu đem Lâm Tiểu Lục khoá ở đây luôn."
"Ò." Lâm Thanh đẩy chiếc xe màu xanh lá của cô bé đến khoá lại cùng một chỗ.
Tô Khởi thắc mắc: "Ơ? Sao sơn trên xe cậu tróc thành thế này rồi? Tróc nhiều lắm á."
Lâm Thanh sửng sốt, vội nói: "Bị ngã mấy lần."
Lý Phong Nhiên cũng đem xe sang đây khoá lại: "Người cậu không sao chứ?"
"Không sao."
Chuông vào lớp vang lên, Lộ Tử Hạo: "Chạy mau!"
Một đám thiếu niên chạy về phía phòng học, để lại năm chiếc khoá chặt lại với nhau.
Tuyết mùa đông rơi dày đặc, chớp mắt đã đến cuối học kỳ.
Điểm thi cuối kỳ đã có, Tô Khởi vậy mà xếp thứ hai. Mặc dù nguyên nhân chủ yếu là do thành tích tổng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/muoi-bay-mua-he-o-nam-giang/2137665/chuong-7-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.