Trong cơ thể của Nương Tiên, nhiệt độ càng lúc càng nóng. Đứa bé trai xấu xí lúc nãy cũng đã biến mất. Xung quanh Sát Tinh không có động tĩnh. Tất cả chìm vào lặng im. Cái yên tĩnh đáng sợ. Hắn cũng có thời gian suy nghĩ một số việc. Thiệu Khải Đăng dùng Huyết Phù… Đó chẳng phải là một loại thuốc độc sao? Hắn muốn sau khi bào thai đó loại bỏ Sát Tinh cũng không thể chào đời được. Nó quá thông minh, thậm chí là gian xảo, nếu được ra đời, không phải là mối họa cho thế gian sao? Không phải… Không thể. Thiệu Khải Đăng không hề quan tâm đến sống còn của những người không liên quan đến hắn. Không để đứa bé này ra đời, có phải là bởi cả bản thân hắn cũng không hiểu được, chẳng thể khống chế nó hay không? Cuộc chiến này càng lúc càng… không biết đường nào mà lần. Sát Tinh là kẻ thất thường. Ngẫm lại thì ngoài vài chuyện từng gây ra trong quá khứ, ví dụ như nặng thì mượn tay vài người nào đó làm một số quốc gia bị diệt vong, chìm trong máu lửa, nhẹ thì làm vài gia đình tan nát, mượn nước mắt và thống khổ thay cơm, Sát Tinh cũng chưa khiến thế giới này bước vào diệt vong. Thế thì cũng không hẳn là xấu xa quá nhỉ? Trong bụng, dòng máu Nương Tiên đang chảy, dường như có gì khác lúc nãy, nóng hơn bình thường. Luồng khí lạnh bất ngờ từ đâu tỏa đến làm dịu đi phần nào cái nóng. Nhưng mà…
- Đừng phí hơi sức bày ra nhiều trò nữa. Huyết Phù đang phát huy tác dụng của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468257/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.