- Tiểu Tiên!
Trong giấc mộng, Nương Tiên nhìn thấy hắn giang tay đón nàng. Nhưng khi nàng trao cho hắn đứa bé, hắn lại cau mày giận dữ, thậm chí còn ném nó đi:
- Đừng… đừng mà… Đừng!
- Tiểu Tiên!
Là tiếng nói đó. Nghe thảng thốt, nghe rất gần:
- Tỉnh rồi?
Gương mặt của Thiệu Khải Đăng sát bên, đầy lo lắng. Nương Tiên hoảng hốt nhìn vào tay hắn. Không có đứa bé nào:
- Anh…
- Anh đây…
- Tôi nằm mơ sao?
- Nàng nằm mơ. Mơ thấy gì à?
- Không… không có gì…
Nương Tiên lảng đi. Bây giờ nàng mới thấy, Diệp Vũ Tường đang ngồi trong góc, lặng lẽ quan sát hai người. Thiệu Khải Đăng lại không màng tới, vẫn ôm chặt nàng trong vòng tay, khiến Nương Tiên cũng cảm thấy ngại ngùng:
- Anh… buông... buông tôi ra…
Thiệu Khải Đăng phớt lờ. Hắn quay sang phía Diệp Vũ Tường:
- Ngươi cũng không nghe nó nói nữa, phải không?
- Ừ. Không nghe…
- Ta lại nghe nhịp đập. Nhưng không nghe nói gì nữa. Bình thường nếu nhận ra ta ở đây, nó phải lên tiếng gợi lòng thương xót chứ. Im lặng như thế, không sợ ta móc nó ra à?
Nương Tiên cứng người lại trong vòng tay hắn. Cảm nhận được sự run rẩy của nàng, hắn dừng lại, tay mân mê mái tóc xõa dài:
- Ta và hắn đang tìm đối sách. Nàng đừng lo. Ta cũng hiểu, trong lòng người mẹ, đứa con là quan trọng thế nào. Ta sẽ không làm nàng sợ nữa. Đừng trốn tránh ta nữa. Nghĩ nàng không thương ta, không cần ta là ta lại nổi điên lên. Tiểu Tiên… ngoan…
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468267/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.