Tiếng hét thất thanh của Nương Tiên lại vang lên trong đêm thanh vắng. Nàng cứ nhắm mắt lại là hình dung cảnh đó, rất rõ ràng, máu và thịt lẫn lộn, khủng khiếp:
- Giờ ngài tính sao, sơn vương?
Phạm Vĩnh Kỳ về trễ, nhưng lại nghe lũ thuộc hạ ca ngợi sơn vương lên tận mây xanh. Chắp vá các sự kiện, hắn hiểu ra Thiệu Khải Đăng là một yêu quái cấp cao, có thể là huyết hồn trong truyền thuyết:
- Không phải huyết hồn.
- … … … … .
- Ta là Huyết Ma…
Tam giới từ lâu cũng tồn tại một truyền thuyết về một ma vương giấu mình trong bóng tối. Mang màu đỏ của máu, bản thân chỉ thích chém giết. Huyết Ma vốn không có thực thể, cũng không ai biết nó có từ đâu? Huyết Ma này lại có tình cảm. Nhìn cái cách hắn âu yếm chăm sóc Nương Tiên cũng đã hiểu. Hắn thực sự quan tâm tới cô gái đó, đúng hơn là yêu thật lòng:
- Nếu ngài là Huyết Ma, ân oán của ngài sẽ chất chồng. Nương Tiên không chịu được cảnh đó. Hay là ngài xóa bỏ ký ức của nàng đi!
Công phu xóa ký ức này không khó. Nhưng Thiệu Khải Đăng chi cười buồn:
- Xóa ký ức là làm cho người đó chẳng nhớ gì chuyện xảy ra không khó. Nhưng xóa đi đồng nghĩa với nàng sẽ quên ta, quên đi những kỷ niệm của hai người. Ta không làm thế được.
Hắn bước vào phòng. Thấy hắn, Nương Tiên như thấy ma. Nàng càng kinh sợ:
- Đi đi… Tôi sợ lắm… Đi đi!
Nàng đã thấy toàn thân hắn nhuộm máu. Mùi tanh tưởi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468381/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.