Thần số phận khẽ mỉm cười, tát khẽ vào đầu của phượng hoàng:
- Đồ… không bình thường. Không phải ở nhà đâu, không cần làm nũng.
- Ồ… Cứ tự nhiên - Diêm đế cười nhẹ - Con chó ngao nhà ta nuôi cũng hay như vậy. Động vật đều thế mà.
Phượng hoàng như bị nghẹn trong họng. Nó là loài chim đẹp nhất thiên hạ, sao có thể so sánh với con chó ngao cục mịch đáng tởm đó được. Nó đã quyết, từ nay… trừ khi ở nhà, còn không sẽ không bao giở tỏ tình cảm với chủ nhân:
- Giờ người tính sao ạ. Chủ nhân?
- Còn tính sao nữa - Thần số phận lắc đầu - Khúc sau thì ta không có hứng thú xem. Chỉ cần biết hắn vừa là yêu quái vừa là người thì được. Chúng ta về thôi Tiểu Phụng, để cho hắn tự quyết định số phận của mình vậy.
- Dạ.
Tiểu Phụng nhún mình vài cái. Nó chợt lớn dần ra. Có thể là nguyên thể là như vậy. Bản thân nó trở nên to lớn, khuỵu chân xuống cho thần số phận ngồi lên:
- Mình về nhà thôi chủ nhân ơi!
Diêm đế không mặn mà gì với việc tiễn hai thầy trò nhà hắn. Khi bước lại kính, định cất đi thì ông ta chợt khựng lại. Màn mây quan sát đã biến thành màu đỏ. Đỏ như máu:
- Huyết đầm!
Trong truyền thuyết, huyết đầm là một đầm nước được tạo nên bởi 2 dòng máu khác biệt nhau. Một tượng trưng cho dòng máu tinh khiết và trong sạch của thế gian, một kết tinh từ oán thù. Một chính một tà đặt bên nhau, thiên đế đời trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/my-nhan-da/468383/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.