Xa xa nhìn thấy Phó Cầm Duy quay về trong giờ làm việc, ngược lại cảm thấy kỳ quái, trước đây chưa từng có.
Đợi người tới gần, mới nghe họ nói, Phó Cầm Duy bị thương.
Sắc mặt Tiêu Thái Liên lập tức thay đổi: “Chuyện gì vậy, đang yên đang lành sao lại bị thương?”
Người theo anh về cũng là người đưa hàng trong cung tiêu xã, nói: “Gặp phải cướp!”
Không ai trong số họ ngờ được thật sự có người nghèo tới điên, gan lớn như thế, dám đến kho của cung tiêu xã trộm đồ!
Phó Cầm Duy là người đầu tiên phát hiện ra, tuy gọi người tới, ngăn cản tên trộm một lúc, nhưng anh đã bị thương.
Cung tiêu xã lập tức báo cảnh sát, sau khi kiểm kê, đã mất hai thùng thuốc lá.
Đồng nghiệp lập tức đưa Phó Cầm Duy đi xử lý vết thương. Anh bị thương, chủ nhiệm cho anh nghỉ năm ngày, bảo anh ở nhà nghỉ ngơi đàng hoàng.
Tiêu Thái Liên lập tức đau lòng nhìn con trai: “Đã bảo lúc gặp chuyện thì trốn đi.” Người làm mẹ đều có tâm thái này, vừa thấy con trai mình bị thương, không còn tâm trạng gì nữa, đầu óc trống rỗng.
Lục Ngọc nói: “Có cần tới trạm y tế xử lý nữa không?”
Phó Cầm Duy nói: “Đã xử lý rồi, anh không sao.”
Tiêu Thái Liên với Lục Ngọc cảm ơn người đưa anh về, may mà Phó Cầm Duy có xe ba bánh, người đó đạp xe, Phó Cầm Duy không bị hành gì.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/1817806/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.