Vành mắt cô ta đỏ hoe, vẫn luôn cảm thấy tuy hai người đi sai đường, nhưng chỉ cần chịu quay đầu, vẫn có thể tiếp tục tiền duyên.
Huống hồ tính cách đàn ông đều cho rằng thứ không có được mới là thứ tốt nhất.
Nhưng không ngờ lại nhận được tin Lý Dục Tài kết hôn. Lý Dục Tài chung tình cỡ nào cô ta rõ hơn bất cứ ai, một khi kết hôn sẽ không ly hôn!
Sao hai người họ lại biến thành tình cảnh như bây giờ. Lục Kiều gào khóc thật to.
Không cần giữ lại chút hình tượng gì, khóc vô cùng thê thảm.
Bác gái Lục tức giận đuổi chị Lý ra ngoài.
Chị Lý xem kịch đủ đầy, lập tức đi tìm người trong thôn nói chuyện, rất nhanh mọi người đều biết Lục Kiều ăn trong mâm tơ tưởng đồ trong nồi.
Hành động này thật sự khiến người trong thôn một lời khó nói hết. Cô ta còn có mặt mũi khóc à?
Cô ta kết hôn trước, đã mang thai rồi, còn tơ tưởng tình lang trước đây. Vốn dĩ trong thôn còn có số ít người kêu bất công cho Lục Kiều, cảm thấy Lục Kiều là lần đầu kết hôn, lại cưới một người tái hôn, còn có con riêng.
Nhưng nhìn lại, Lục Kiều là loại người gì! Ngày nào cũng trèo cao nhìn xa, cũng chưa từng thấy tốt hơn trước đây mấy.
“Tôi nghe người ta nói…” Thím trong thôn vừa muốn lên tiếng, làm như trộm nhìn trái ngó phải: “Nghe vào tai giữ vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-nu-phu-sao-phai-boi-nam-nu-chinh-chi-bang-ta-ve-voi-nhau/198922/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.