Lê Giang Dã ngơ ngẩn nhìn Nhậm Nhứ Nhứ.
Đàn chị là kiểu con gái mạnh mẽ và có chính kiến, nên hiếm khi cậu nhìn thấy dáng vẻ xúc động đến như vậy của chị ấy, Lê Giang Dã cũng biết, có lẽ mình đã khiến Nhậm Nhứ Nhứ thất vọng.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó thôi là trong lồng ngực cậu lại nhói lên cơn đau âm ỉ.
Cậu không muốn để đàn chị thất vọng, giống như... thực ra cậu cũng chẳng muốn để bản thân mình thất vọng.
"Đàn chị, em...."
Em xin lỗi. Thanh âm của Lê Giang Dã như nghẹn ở cổ họng. Đôi khi, khó khăn của việc đấu tranh cho bản thân không nằm ở việc phải đối mặt với ai, bởi vì bất kể là đối mặt với Lê Diễn Thành hay là mẹ cậu, Lê Giang Dã cũng không để mất dũng khí chống lại. Nhưng chỉ sau đêm qua, cậu đột nhiên lại mất hết tinh thần chiến đấu. Bởi vì nếu một người muốn đấu tranh cho chính mình, điều đâu tiên là cần phải tin chắc rằng bản thân xứng đáng. Còn cậu... "Tiểu Dã, ba năm qua..." Nhậm Nhứ Nhứ nói: "Em đã cố gắng hết sức rồi!" Hốc mũi của Lê Giang Dã dần trở nên cay cay. Bởi vì khoảnh khắc nghe được mấy chữ "ba năm qua" kia, cậu biết, Nhậm Nhứ Nhứ đã không còn nói đến chuyện nhận tội thay cho anh trai nữa, mà là đang nhắc đến chuyện của cậu và Tạ Lãng一一 Phải, trong ba năm qua, cậu đã thực sự cố gắng hết sức. "Suốt ngày sống vì người khác, khổ sở lắm!" Khi Nhậm Nhứ Nhứ nói ra lời này, cô tựa như bỗng nhiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013303/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.