"Thời gian trôi qua nhanh thật, hai tuần nữa là đến Noel rồi!"
Nhậm Nhứ Nhứ không khỏi cảm khái.
"Đúng vậy!" Lê Giang Dã đáp lại một tiếng, lúc này bỗng dưng có bông tuyết rơi xuống cổ khiến cậu không thể không cúi đầu xuống, buộc khăn quàng cổ chặt hơn: "Đàn chị, cảm ơn cái khăn của chị nhé!"
"Khách sao làm gì! Nhưng mà nếu nói đến cảm ơn, không bằng nói là chị phải cảm ơn em mới đúng, nhanh như vậy đã giúp chị xử lý xong vị khách hàng khó nhằn kia." Nhậm Nhứ Nhứ cười nói: "Chị đã nói gì ấy nhỉ, Tiểu Dã, em có thiên phú đấy—— bởi em năng lực nên chị mới để em làm quản lý, chứ không phải là vì bất cứ điều gì khác đâu nhé!"
Lê Giang Dã ngượng ngùng mỉm cười, tuy là được trực tiếp khen ngợi như vậy, nhưng dường như trong lòng cậu vẫn mang vẻ phiền muộn, vẫn còn chất chứa rất nhiều chuyện.
Nhậm Nhứ Nhứ và Lê Giang Dã đứng cạnh nhau, ngẩng đầu nhìn những bông tuyết mịn rơi xuống từ bầu trời đêm, đột nhiên cô hỏi: "Em đang nghĩ gì vậy?"
"Chẳng nghĩ gì cả." Lê Giang Dã ngừng lại một chút: "Chỉ là... đôi lúc, em sẽ hơi nhớ Lê Gia Minh."
Nhậm Nhứ Nhứ quay đầu đi, không lập tức đáp lời, nhưng trong đôi mắt cô ấy rõ ràng là có vẻ muốn nói lại thôi.
Vì thế, Lê Giang Dã không thể không giải thích cho chính mình: "Nó mới được vài tháng tuổi thôi, mặc dù trông thì to đùng đấy nhưng vẫn chỉ là một chú chó con."
Rõ ràng là giọng điệu đầy sự không nỡ, nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013308/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.