Vương Tư Ngôn đưa em gái đi học, nhưng sau khi đến nơi lại không rời đi ngay, hơn nữa còn đi theo vào phòng tập.
Mãi cho đến khi Lê Giang Dã liếc nhìn anh ta một cái, người kia mới mỉm cười một cách tự nhiên, hỏi rằng: "Thầy Tiểu Dã, tôi đi theo thế này, chắc cũng được nhỉ?"
Tất nhiên, Lê Giang Dã không có lý do gì để từ chối.
Ngược lại, Vương Tư Duyệt có chút không vui, nói: "Anh à, anh không thể tin tưởng vào mắt nhìn của em được sao? Em không cần anh cứ nhìn chằm chằm vào giáo viên em đã chọn như vậy đâu!"
"Không phải là không tin." Vương Tư Ngôn nói chuyện nhẹ nhàng với em gái mình: "Thật ra là do bản thân anh có hứng thú."
"Không sao, chỗ chúng tôi chỉ cần được khách hàng đồng ý thì đều có thể quan sát lớp học." Lê Giang Dã dứt khoát vẫy tay với nhân viên phục vụ của trung tâm, đồng thời hỏi: "Anh Vương, anh muốn dùng cà phê hay trà?"
"Cho tôi một cốc Americano đá." Vương Tư Ngôn ngừng lại một chút rồi rất tự nhiên nói: "Thầy Tiểu Dã, thực ra cậu chỉ cần gọi tên tôi thôi là được rồi!"
Lê Giang Dã chỉ lịch sự cười với anh ta chứ không trả lời câu này.
Vào ngày thường, hai tiếng học múa dường như luôn nhanh chóng trôi qua, nhưng hôm nay cậu lại cảm thấy dài vô cùng tận.
Từ lúc cùng Vương Tư Duyệt khởi động, đến khi chính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013309/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.