"Đón cậu ấy về đi!"
Nếu như phải tuyệt đối thành thật với mình, thì Tạ Lãng phải thừa nhận là lời đề nghị của thư ký Trương rất hấp dẫn với anh.
Ngay cả khi toàn bộ lý trí đều nói với anh rằng—— điều này là ép buộc, điều này là sai trái, anh không có tư cách chứ đừng nói đến lý lẽ để làm như vậy.
Nhưng ít nhất vào giây phút ấy, anh thực sự do dự.
Tạ Lãng cúi xuống, lại liếc nhìn những tài liệu liên quan đến Vương Tư Ngôn, sau một hồi im lặng, cuối cùng vẫn là lắc đầu với thư ký Trương, trầm giọng nói: "Cậu đọc mấy cái này nhiều vào thì hơn."
Anh buộc phải kìm nén sự thôi thúc kia, nhưng điều đó lại khiến bản thân càng thêm cáu kỉnh.
Không biết vì sao, trong khoảng thời gian sau khi Lê Giang Dã rời đi, Tạ Lãng cảm thấy trong lòng mình có chỗ nào đó đen kịt, cực kỳ khó chịu và đang bành trướng với tốc độ khủng khiếp, kiểu cảm giác này khiến anh càng ngày càng bất an.
Cho đến khi lại qua thêm một tuần, Tạ Lãng mới biết được từ thư ký Trương, rằng Lê Giang Dã sẽ đón Giáng sinh trên du thuyền với anh em nhà họ Vương trong hai ngày, nhưng lúc này đây, anh lại đang trên đường đến gặp Lê Diễn Thành.
...
Lê Diễn Thành hiện tại đang nhìn vào gương mặt của mình trong gương trang điểm.
Phòng thử đồ ở Hoài Đình được thiết kế rất tinh tế, trong gương trang điểm còn phản chiếu một vài tấm gương toàn thân phía sau lưng Lê Diễn Thành, tất cả chúng dường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013310/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.