Tạ Lãng và Lê Giang Dã cùng nằm trên giường, tay của bọn họ bị còng chặt với nhau, bởi anh nằm ngay bên cạnh, thế nên vừa quay người lại là cậu đã cảm nhận được rõ ràng.
Lê Giang Dã không nói tiếng nào, chỉ ngẩng đầu lên nhìn trần nhà, căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả nhịp tim của đối phương.
Mà ánh mắt của Tạ Lãng lại đang âm thầm dõi theo góc nghiêng của cậu, đó là ánh mắt gần như chuyên chú và thuần khiết nhất.
Trong một khoảng thời gian, Lê Giang Dã luôn cảm thấy rằng có lẽ Tạ Lãng nên nói điều gì đó, nhưng từ đầu đến cuối anh đều không lên tiếng.
Tạ Lãng, anh là một tên khốn. Lê Giang Dã trong lòng không khỏi mắng người kia một tiếng. Cậu giận Tạ Lãng, nhưng càng giận bản thân hơn. Bị Tạ Lãng cưỡng ép từ thang máy vào đến trong phòng, cổ tay bị trói bằng cà vạt đến hằn đỏ, hiện tại tay còn bị còng và giam cầm như thế này. Tạ Lãng đã đối xử quá đáng như vậy với cậu suốt cả đêm, nhưng cậu... vẫn rất muốn nghe xem anh định nói gì. Khi Lê Giang Dã âm thầm tức giận, Tạ Lãng cũng cảm thấy phiền não. Phần lớn thời gian, anh đều là một người đàn ông trầm lặng. Thật khó để nói đó là do tính cách hay là do sự giáo dục sau này. Nhưng trong gia đình mà anh lớn lên, bộc lộ bản thân, đặc biệt là thể hiện cảm xúc thật của mình là một nước cờ mạo hiểm, lâu dần anh đã quen với việc im lặng quan sát
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-phu-tang-tam-benh-cuong-dich-qua-bi/3013316/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.