Thẩm Vu Quy còn chưa nói gì thì Trần Tử Phàm lại cười nhạt:“Lần đầu tiên tôi thấy có người con gái mặt đày như côi Đúng là không biết xấu hổ.
”Anh ta tức muốn chết, nắm chặt quả đấm, có lẽ do được giáo dục tốt từ nhỏ nên cuối cùng vẫn không thể ra tay với hai cô gái yếu ớt này được, chỉ có thể căm hận nói:“Nhất định tôi phải nói cho anh họ biết, để anh ấy biết rõ bộ mặt thật của cô.
Nói xong anh ta cầm điện thoại lên gọi điện cho Phí Thành Nam"Thẩm Vu Quy:??? Hiệu suất như thần vậy? Chuyện nhỏ như đánh rắm thế này thì liên quan gì đến Phí NamThành? Nghĩ đến việc tối qua đã nói sẽ không quấy rối cuộc sống của anh nữa, Thẩm Vụ Quy vội bước lên cướplấy điện thoại: “Này, đừng mà.
” Hành động này lại làm cho Trần Tử Phàm hiểu lầm.
Anh ta lui một bước đi ra khỏi phòng học: “Bây giờ biết sợ rồi? Đã muộn! Lúc cô nói xấu Chỉ Lan thì nên sớmnghĩ đến hậu quả!” Thẩm Vụ Quy:!! Cô sợ quái gì chứ! Chỉ là không muốn vì việc của mình mà quấy rầy PhíNam Thành! Cô đang định đuổi theo thì bị bạn học ngăn cản, mọi người đều nhìn cô: “Thấm Từ Tâm, cậu nóicho rõ đi, tại sao lại nói xấu Chỉ Lan?” Thẩm Vu Quy chỉ có thể mở to mắt nhìn Trần Tử Phàm ra khỏi lớp, chắcđã kết nối cuộc gọi rồi, không biết anh ta đang nói gì.
Thẩm Vu Quy đỡ trần.
Cái tên gấu chó này sao cứ như thiếu đòn vậy nhỉ? Cô đang suy nghĩ thì lại nghe Lưu Linh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nam-thanh-cho-trang-ve/119318/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.