Thẩm Phồn Tinh trong miệng châm chọc không thèm che dấu làm cho sắc mặt Khương Dung Dung trầm xuống.“Chuyện lần này, là Thiên Nhu hiểu chuyện, không đem sự tình cô đẩy nó xuống biển công khai ra ngoài!”“Còn về chuyện của cô cùng Tô Hằng, hai đứa nó tự nhiên mà đến với nhau, tình đầu ý hợp, lưỡng tình tương duyệt, cô thành toàn là đúng. Tô Hằng tâm không tại trêи người của cô, dưa hái xanh không ngọt, cô có lẽ biết được đạo lý này.”Lòng Thẩm Phồn tinh tràn đầy khí lạnh, trái tim cô vốn tưởng rằng đã sớm chết lặng lại mơ hồ đau nhức.Cô đẩy Thẩm Thiên Nhu xuống biển?Thẩm Thiên Nhu cùng Tô Hằng là tự nhiên đến với nhau, là tình đầu ý hợp?A, thật là buồn cười!Một người bất công đứng lên, quả nhiên là mù quáng đáng sợ!Thẩm Phồn Tinh chẳng muốn theo chân bọn họ nhiều lời, cô chính là tiết kiệm một chút nước bọt, cũng có thể sưởi ấm trái tim.Cô lạnh lùng một lần nữa cầm lên thìa gỗ, bình tĩnh và ưu nhã ăn hết một ngụm cháo.Chứng kiến thái độ Thẩm Phồn Tinh lạnh lùng như thế, ba người kia sắc mặt vô cùng khó coi. Khương Dung Dung nhìn cô một cái, ánh mắt nhìn lướt qua ngăn tủ trước người của cô.Chân mày nhấc lên, lạnh lùng vứt bỏ một câu “Cô nghỉ ngơi đi.” Sau đó lập tức quay người đi khỏi phòng bệnh.Ba người Thẩm gia ra khỏi phòng bệnh. Trong hành lang bệnh viện, Khương Dung Dung dừng bước, đối với Thẩm Đức Phàm cùng Dương Lệ Vi sau lưng nói: “Đi mang cho Thiên Nhu một phần cháo Như Ý Hiên trở về. Không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngai-tien-sinh-hay-kiem-che/2233000/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.