“Có khi nào cậu hoa mắt nhìn nhầm không?”
Tối qua Chung Tư Kỳ thức trắng đêm để hoàn thành đề án, sáng nay lại bị tổ trưởng kéo đi họp cả buổi, giờ cầm cốc cà phê mà đầu óc quay cuồng bước ra khỏi phòng pha trà. Thấy tin nhắn của Kỳ An gửi đến, cô lập tức gọi lại.
Tại toà nhà luật học của trường Giang Đại, Kỳ An đứng bên lan can tầng năm, gió lạnh thổi khiến mái tóc dài quất loạn xạ vào mặt cô: “Không thể nào.”
“Lúc đó chẳng phải rất đông người sao? Lại còn muộn như thế nữa.” Chung Tư Kỳ kẹp điện thoại giữa vai và cổ, vừa sắp xếp lại tài liệu trên bàn làm việc vừa nói: “Nhìn nhầm người cũng không có gì lạ đâu mà.”
“Không đâu…”
Kỳ An nhớ lại cảnh tượng đêm hôm đó, một cảm xúc thôi thúc chẳng rõ lý do dâng lên, cô lập tức đuổi theo bóng người áo đen kia.
Nhưng lúc đó dòng người quá đông, tình hình lại hỗn loạn, có một chiếc xe đạp từ phía sau lao tới, không may va quẹt vào tay cô.
Tài liệu và sách vở soạt một tiếng rơi tung tóe, cô cũng bị mất thăng bằng mà ngã nghiêng sang một bên, hoàn toàn không kiểm soát được.
Cô mặc rất mỏng, chiếc áo gió mỏng không cản được gì cả, cơn đau lan dọc từ chân lên trên, khiến cô hít vào một ngụm khí lạnh.
Cậu con trai va phải cô liên tục xin lỗi, dựng xe đạp sang một bên, cúi người hỏi cô có cần đến phòng y tế không.
Kỳ An xua tay nói không cần.
Cô chẳng buồn quan tâm đến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngap-lut-thu-van/2804351/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.