Thời gian như bị ấn nút tạm dừng, họ rơi vào một khoảng không gian thứ ba, một thế giới khác biệt.
Sự im lặng cuộn lên như sóng biển, vây chặt lấy cả hai. Bóng đèn cũ kỹ phát ra ánh sáng nhấp nháy bất định, trên khung kính bụi mờ phản chiếu hai bóng hình mơ hồ.
Toàn thân không còn chút sức lực nào, điện thoại trượt khỏi tay Kỳ An, rơi mạnh xuống nền đất, vang lên tiếng động nặng nề.
Cô lùi lại nửa bước, không thể tin nổi, đôi mi cong vút vẫn còn đọng lại vệt nước, trong mắt phủ đầy hơi ẩm.
Không biết bao lâu trôi qua, đôi môi khô khốc của cô mới động đậy, Kỳ An cố gắng tìm lại giọng nói của mình: “A Trạch.”
Vẫn như năm năm trước, cô gọi tên anh bằng giọng điệu thân mật nhất.
“Vừa rồi… anh nói cái gì cơ?”
Không khí như hóa thành lưỡi dao sắc nhọn c*m v** người, từng giây từng phút đều là nỗi đau như bị róc thịt.
Năm ngón tay siết chặt thành nắm đấm, mạch máu xanh nổi lên trên mu bàn tay, Trần Trạch Dã cố hết sức kiềm chế cơn xúc động muốn lau nước mắt cho cô, giọng nói khẽ run: “An An…”
Anh thậm chí không nỡ gọi cả tên đầy đủ, sợ làm cô đau.
“Anh nói, em nên về đi.”
Ầm một tiếng ——
Dù bên ngoài không có tiếng sấm, nhưng với Kỳ An, dường như có thứ gì đó nổ tung bên tai.
Đầu óc như ong ong, cảm xúc rối như tơ vò, cuối cùng hóa thành một con dao cùn, không ngừng giáng xuống, từng nhát từng nhát khiến máu văng tung tóe
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngap-lut-thu-van/2804352/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.