Lời vừa dứt, không khí trong phòng bệnh bỗng trở nên trầm lặng.
Bên ngoài hành lang vẫn có bước chân qua lại, tiếng trò chuyện giữa người nhà và y tá vang lên rì rầm. Ở tầng dưới, cửa kính của tiệm tiện lợi đóng mở liên tục, âm thanh máy móc đều đều lặp đi lặp lại câu “Hoan nghênh quý khách”.
Trần Trạch Dã không đáp lời. Anh nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn cô.
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh được màn đêm tô thêm màu tối sẫm, ánh trăng trắng nhạt như nước trải dài, phủ lên hàng mi dài rậm của anh một lớp ánh bạc như sương, đồng thời hắt bóng nhạt xuống bầu mắt.
Kỳ An nhẹ nhàng dịch người lại gần anh hơn, ngửi thấy mùi hương sạch sẽ, thanh mát trên người anh, cảm nhận nhịp tim và hơi thở của anh.
Nhiệt độ cơ thể họ truyền qua nhau, ấm áp và đồng điệu, cô khẽ siết lấy đầu ngón tay anh, giọng thì thầm: “A Trạch.”
“Em biết anh đang lo lắng điều gì.”
Tình yêu giữa họ vốn đã quá đậm sâu, sự thấu hiểu lẫn nhau cũng vậy, đến mức chỉ cần một ánh mắt, một động tác, cũng đủ để đọc thấu suy nghĩ mà đối phương muốn che giấu.
Giống như hai thiên thể xoay quanh trong dải ngân hà, bị lực hút của từ trường dẫn dắt, chỉ cần tồn tại là sẽ không thể cưỡng lại mà dần dần tiến gần nhau.
Hàng mi khẽ chớp, Kỳ An dùng đôi mắt hạnh lấp lánh nhìn anh: “Anh lo sẽ không cho em được một cuộc sống tốt hơn sao?”
Câu nói ấy như một mũi kim, chọc vỡ lớp màng mỏng luôn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngap-lut-thu-van/2804356/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.