Ban đầu bọn họ định thứ Tư sẽ quay về Giang Bắc, nhưng trời chẳng chiều lòng người. Thời tiết đột nhiên trở nên xấu, hàng loạt chuyến bay bị hủy hoặc trì hoãn.
Dự báo thời tiết liên tục cảnh báo mưa lớn, sấm sét vang trời xé tan màn đêm yên tĩnh.
Tối hôm trước, Kỳ An không may bị nhiễm gió lạnh, cảm mạo lờ mờ kéo tới. Sau bữa tối, Trần Trạch Dã dỗ cô uống hai viên thuốc, chưa bao lâu cô đã lơ mơ buồn ngủ.
Lúc mở mắt ra, trời đã nhập nhoạng tối, bên ngoài mưa vẫn rơi rả rích. Rèm cửa trong phòng chỉ được kéo một nửa, bầu không khí u ám dày đặc như mực loãng không tan, đè nặng từng tấc không gian.
Cửa kính phủ đầy vệt nước, hơi nước bốc lên che mờ cảnh vật bên ngoài. Kỳ An đưa tay dụi mắt ngái ngủ, nghiêng đầu thấy Trần Trạch Dã đang nằm bên cạnh mình.
Anh nhường một cánh tay làm gối cho cô, ngón cái nhẹ nhàng v**t v* ngón áp út của cô – nơi chiếc nhẫn bạc lặng lẽ ôm lấy, phản chiếu ánh sáng lấp lánh lờ mờ.
Anh dường như rất thích hành động này. Mỗi lần nắm tay cô đều vô thức lặp đi lặp lại.
Tay kia khẽ che bên tai cô, thỉnh thoảng xoa nhẹ d** tai như đang vỗ về, sợ tiếng sấm vang trời đánh thức giấc mộng say nồng của cô.
Cảm nhận được người trong lòng có động tĩnh, Trần Trạch Dã cúi mắt, xoa đầu cô: “Không ngủ thêm một lát nữa sao?”
Lúc trưa anh vừa tắm xong, trên người còn vương mùi sữa tắm dễ chịu. Kỳ An trở mình,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngap-lut-thu-van/2804380/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.