Tám giờ tối, sau khi tắm xong, Kỳ An cuộn tròn trên ghế sofa, thì bị Trần Trạch Dã nhẹ nhàng ôm từ phía sau đặt lên đùi, cẩn thận giúp cô sấy tóc.
Trên màn hình tivi phía trước đang chiếu một bộ phim nước ngoài từ thế kỷ trước. Nội dung thì cũ kỹ và sến súa, kết cục gần như có thể đoán trước, nhưng may là diễn viên đủ hút mắt, kiểu càng xem càng thấy cuốn.
Trần Trạch Dã cúi đầu vuốt mái tóc dài của cô, từ góc độ này có thể thấy rõ vẻ mặt chăm chú của cô — chắc phim đang đến đoạn cao trào, ánh mắt cô mở to, không chớp lấy một cái, nghiêm túc đến đáng yêu trong mắt anh.
Anh không nhịn được liền hôn lên tai cô một cái, ngón tay véo nhẹ cằm cô như đang trêu mèo: “Hay đến thế à?”
Kỳ An nghiêng đầu nhìn anh, cười ngọt ngào: “Cũng mới mẻ mà.”
Cô vốn không hay có hứng thú với phim ảnh, cũng không hay xem mấy thứ này, nhưng thỉnh thoảng đổi gió lại dễ bị cuốn vào.
Trần Trạch Dã kéo chiếc chăn mỏng bên cạnh, quấn lấy cô thành một cục mềm mại, cưng chiều nói: “Xem đi.”
Lúc đó, anh còn phải xử lý một số số liệu từ studio. Mở laptop đặt sang một bên, tay trái gõ bàn phím thoăn thoắt, tay phải thì đút từng trái nho đã rửa sạch vào miệng cô.
Kỳ An sợ làm phiền anh, định rời khỏi lòng anh, nhưng anh liền đỡ lấy eo cô, hơi bá đạo giữ lại: “Ngồi yên đây.”
“Không phiền gì đâu.”
Nhiệt độ cơ thể anh quá ấm, Kỳ An thật ra cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngap-lut-thu-van/2804381/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.