Đó là mùa đông thứ hai kể từ khi rời khỏi Lê Bắc, cũng là mùa đông dài nhất, khắc nghiệt nhất trong ký ức.
Bầu trời bị nhuộm đậm như mực, màn sương ẩm ướt tản ra trong không khí, mưa rơi dày đặc đập vào ô cửa kính, trời mưa ở Los Angeles luôn dai dẳng không dứt.
Ầm ——
Tiếng sấm cuộn lên một cách nặng nề, Trần Trạch Dã mở mắt tỉnh giấc giữa cơn mơ.
Đồng hồ treo tường rỉ sét loang lổ, bánh răng cựa quậy một cách nặng nề, mặt số mài mòn nghiêm trọng, những con số bị mất nét cho biết hiện tại là bốn giờ mười phút.
Đêm nay anh chỉ ngủ được hai tiếng.
Từ sau khi Thẩm Sơ Nghi qua đời, giấc ngủ của Trần Trạch Dã vẫn luôn không yên. Thân thể rã rời, nhưng đầu óc lại tỉnh táo như chiếc thuyền mục nát bị mắc cạn giữa đại dương, cứ thế vùng vẫy, chìm dần, đến mức linh hồn cũng bị xé rách và hủy hoại.
Ngay lúc anh kiệt quệ, muốn dứt khoát kết thúc tất cả thì Kỳ An đã xuất hiện bên cạnh anh.
Trong căn hầm u ám đổ nát, nước bẩn tràn lan, cô gái mặc chiếc váy dài trắng tinh, sạch sẽ, sáng bừng, không vương chút bụi trần. Cô như một luồng sáng ấm áp rực rỡ, bước vào thế giới mục rữa tăm tối của anh, quét sạch mọi bụi bặm và lạnh lẽo xung quanh.
Cô chữa lành vết thương trong anh, kéo anh trở lại từ bên bờ vực, nói với anh rằng: “Phải sống, vì sống mới có hy vọng.”
Trong tâm lý học có một hiện tượng gọi là phản ứng cai nghiện,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngap-lut-thu-van/2804388/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.