Ra khỏi cục dân chính sau khi nhận giấy chứng nhận kết hôn, phố xá đông đúc người qua kẻ lại. Kỳ An cầm quyển sổ đỏ nhỏ trong tay, không nhịn được cúi đầu lật xem.
Ảnh chụp chung của hai người họ không nhiều, chỉ có mấy tấm từ hồi cấp ba, mà Trần Trạch Dã thì chưa bao giờ nhìn vào ống kính, ánh mắt anh luôn đặt trên người cô.
Lần này là lần đầu tiên.
Phông nền đỏ tươi rực rỡ, hai người đứng sát bên nhau, gương mặt mang nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện.
Khóe môi Kỳ An bất giác cong lên.
Cổ tay đột nhiên truyền đến hơi ấm, phía trên đầu vang lên giọng nói trầm thấp: “Bảo bối.”
Trần Trạch Dã hiếm khi mặc vest, vải áo cứng cáp làm tôn lên dáng người cao ráo thẳng tắp. Ánh nắng xuyên qua bóng cây chiếu lên gương mặt nghiêng của anh, tạo ra một đường ranh giới sáng tối, khiến những đường nét vốn sắc sảo lại càng rõ ràng như một tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ.
Kỳ An ngẩng đầu, đôi mắt màu hổ phách trong veo, khóe miệng nở nụ cười: “Sao vậy anh?”
Trần Trạch Dã cúi mắt, đưa tay nâng cằm cô lên, tiến thêm nửa bước rút ngắn khoảng cách, không chút do dự mà hôn xuống.
Trên con đường đá xanh xám, hai bóng người hòa vào làm một.
Nụ hôn ấy không tính là mãnh liệt nhất, nhưng lại là nụ hôn triền miên nhất trong ký ức.
Kỳ An phản ứng chậm nửa nhịp, con ngươi hơi mở ngập nước, trong tầm mắt mơ hồ và hỗn loạn, khuôn mặt anh như bị phóng to vô hạn,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngap-lut-thu-van/2804393/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.