Trên băng ghế dài cách đó hơn mười mét, Trần Trạch Dã bế cô đến ngồi xuống. Ly trà sữa và bó hoa được đặt sang một bên, anh vòng tay ôm lấy vòng eo mảnh mai của cô, nhẹ nhàng đặt cô ngồi vững trên đùi mình.
Kỳ An co người lại, yếu ớt rúc vào lòng anh, ánh mắt trống rỗng, như thể rơi vào hố sâu của cảm xúc tiêu cực, không ngừng chìm xuống, không ngừng sa ngã. Càng nghĩ, cô càng buồn.
Cô hối hận vì sự ngu ngốc của mình.
Lẽ ra phải sớm nhận ra rồi chứ.
Hồi mới chuyển đến Lê Bắc, sau khi tan học cô đi làm thêm ở tiệm trà sữa, Trần Trạch Dã lo cô gặp nguy hiểm trên đường, nên lặng lẽ đi theo phía sau, mưa gió cũng không ngăn nổi, vẫn kiên trì không thay đổi.
Thời gian trôi đi, cô lại nhớ đến cuốn nhật ký đầy những đoạn ghi chú vụn vặt.
Lần gặp gỡ ngắn ngủi ở tầng hầm, rồi suốt một năm rưỡi sau đó, vô số vé xe đã ố vàng, anh bao lần quay về Lâm Châu, bao lần đứng lặng lẽ nhìn, bao lần âm thầm ở phía sau cô.
Tựa như một cái bóng lặng lẽ.
Từng bước sát bên, ngày đêm kề cận.
Sự âm thầm này, dường như đã trở thành một bản năng, ăn sâu vào máu thịt anh, hòa vào thân thể anh.
Anh luôn vì tình yêu mà bôn ba, vì cô mà vượt núi băng sông, không ngại ngàn dặm.
Trần Trạch Dã rất hiếm khi nhắc đến những chuyện ở Los Angeles, có nói thì cũng chỉ vài câu qua loa, bảo rằng mình sống ổn, ngoài ngôn ngữ khác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngap-lut-thu-van/2804394/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.