Phương Hạm cảm thấy Giang Diệc Nhiên hình như đang trêu chọc cô.
Cô vừa đỏ vừa nóng mặt, chỉ muốn mau chóng rời khỏi trước mặt anh. Cứ đứng thế này, cảm giác như bản thân đang bị anh cố ý “bắt quả tang” vậy.
Nhưng cô còn chưa kịp xoay người, Giang Diệc Nhiên đã giở lại chiêu cũ như tối qua, giơ tay chắn ngang, chặn đường cô. Phương Hạm ngẩng đầu nhìn anh, còn anh thì chỉ nhẹ nhàng dùng tay kéo cô về lại vị trí cũ, rồi đưa tay lên áp nhẹ lên mặt cô.
Trái tim Phương Hạm như khựng mất một nhịp, còn đang đờ người ngẩng đầu nhìn, thì bất chợt anh đã cúi xuống sát mặt cô.
Phản xạ tự nhiên, cô lập tức nhắm mắt lại.
Ngay sau đó, môi cô truyền đến cảm giác ấm áp và ẩm ướt dịu dàng. Mềm mại như thạch trái cây để nhiệt độ phòng, mang theo hương vị nóng bỏng của hormone nam giới, lẫn cả mùi tuyết lạnh và nhựa cây bạch dương.
Nhưng đó chỉ là một nụ hôn thoáng qua.
Phương Hạm cảm giác như có luồng điện tê tê chạy dọc sống lưng, nhưng Giang Diệc Nhiên chỉ chạm nhẹ môi mình lên cô rồi buông ra rất nhanh.
Khi cô mở mắt ra thì anh đã đứng thẳng dậy, trong lòng chợt trống vắng lạ thường.
Cô sợ anh không thực sự thích mình.
“Anh đi trước đây, khoảng sáu giờ hơn sẽ quay lại.”
“Có chuyện gì thì cứ gọi cho anh bất cứ lúc nào.” Anh nói rồi lại đưa tay xoa đầu cô.
Tâm trí Phương Hạm vẫn còn treo lơ lửng ở nụ hôn vừa rồi. Không ngờ Giang Diệc Nhiên lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2803989/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.