“Vậy lát nữa em có đi với anh không?” Giang Diệc Nhiên hỏi.
Phương Hạm suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu:
“Ừm, thôi, em về tiệm xem sao đã. Mấy bó hoa nếu để một ngày không thay nước, thời gian nở sẽ bị rút ngắn rất nhiều.”
“Được rồi, vậy tối anh qua đón em.” Giang Diệc Nhiên đáp, vừa gật đầu tỏ vẻ hiểu, nhưng vẫn hơi do dự rồi hỏi tiếp:
“Em đã bao giờ nghĩ tới việc thuê thêm người phụ không?”
“Nếu có nhân viên, sẽ đỡ mệt hơn nhiều.”
Giang Diệc Nhiên hơi nhíu mày, nói: “Nếu khó khăn về tài chính thì để anh lo.”
“Hả? Không, không cần đâu.” Phương Hạm bất ngờ, vội vàng xua tay từ chối: “Tiệm em vốn dĩ không lớn, số lượng hoa cần chăm sóc cũng không nhiều. Nếu thuê thêm người thì em chẳng còn việc gì để làm.”
“Vả lại chăm sóc hoa cỏ vốn là sở thích của em mà, không cảm thấy mệt chút nào.” Cô mỉm cười.
Cô không quen nhận sự giúp đỡ của người khác. Vừa nghe Giang Diệc Nhiên nói muốn bỏ tiền ra, bản năng đầu tiên là từ chối ngay.
“Ừ, được rồi.” Giang Diệc Nhiên khẽ gật đầu, đáp lại một tiếng. Dù vẫn lo lắng, nhưng anh vẫn tôn trọng lựa chọn của cô.
Vừa nói, anh vừa cúi xuống ôm lấy cô.
Phương Hạm mở to mắt, cơ thể hơi cứng lại. Phải mất mấy giây mới phản ứng kịp để đáp lại vòng ôm ấy.
Cô đưa tay lên, đầu ngón tay liền chạm vào đường nét cơ bắp rắn rỏi sau lưng Giang Diệc Nhiên.
Anh ôm cô rất chặt, đến mức hai người gần như dán sát vào nhau.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2803995/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.