“Hả?” Phương Hạm tròn xoe mắt, má khẽ ửng đỏ: “Cũng… cũng được.”
Thật ra đầu óc cô vẫn còn mơ mơ màng màng.
“Em muốn ngủ riêng hay ngủ với anh?” Giang Diệc Nhiên lại hỏi tiếp.
“Em sao cũng được.” Cô cúi đầu, ánh mắt bắt đầu lảng tránh.
Chuyện này mà để con gái nói ra thì đúng là có hơi ngượng. Nói muốn ở phòng khách thì thấy giống như đang giữ khoảng cách với anh, còn bảo ở cùng phòng thì lại thấy mình không giữ ý.
Không ngờ Giang Diệc Nhiên lại vô cùng tự nhiên, khẽ nói: “Vậy thì ở cùng anh đi, mấy phòng kia anh cũng chưa dọn dẹp gì nhiều.”
“Như thế có gì cần là em cũng tiện gọi anh.”
Giọng điệu anh rất tùy ý, không mang theo bất kỳ hàm ý nào. Ngược lại, chính cô mới là người suy nghĩ lung tung.
“Vậy được thôi.” Phương Hạm nhẹ gật đầu.
Giang Diệc Nhiên đưa cô vào phòng ngủ. Phương Hạm đứng trước cửa phòng tắm, nhìn Giang Diệc Nhiên vào phòng thay đồ tìm đồ, cuối cùng lấy ra một chiếc áo thun trắng đơn giản đưa cho cô.
“Cái này được không?” anh hỏi.
Phương Hạm nhận lấy, giơ lên người thử.
Áo của Giang Diệc Nhiên đối với cô thì rộng thùng thình. Dù chỉ là một chiếc áo thun, nhưng mặc lên người cô thì độ dài đã che quá mông.
Vào tắm, Phương Hạm rất cẩn thận. Cô mang đồ vào, quan sát xung quanh, với mọi ngóc ngách đều tràn đầy tò mò.
Cô vừa nhìn mấy món đồ trên kệ, vừa cẩn thận đặt đồ của mình qua một bên, sau đó mới vào buồng tắm gội rửa.
Dù phòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2803996/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.