Nghe Giang Diệc Nhiên nói thích mình, tâm trạng Phương Hạm cũng tốt lên không ít. Cảm giác buồn bã về thời hạn một tháng kia dường như cũng vơi đi phần nào.
Sau đó, Giang Diệc Nhiên dẫn cô đi ăn sáng rồi đưa cô về lại tiệm hoa mới rời đi.
Tối hôm đó, Phương Hạm về nhà ăn cơm.
Phương Vi giờ đã mang thai ở tháng cuối, bụng nhô lên trông thấy. Phương Hạm vừa về đã ngạc nhiên, vừa mừng rỡ xúc động thay cho chị gái.
Việc một sinh linh mới đang lớn lên trong bụng thật sự là điều kỳ diệu.
Từ sau khi mang thai, Phương Vi hầu như không đụng đến việc nhà nữa. Trong nhà thuê người giúp việc đến theo giờ, mỗi ngày nấu ăn và dọn dẹp. Nhưng tối nay Phương Vi vẫn đích thân vào bếp làm món trứng hấp tôm và đậu phụ hầm nấm mà Phương Hạm thích ăn nhất.
Đã nửa tháng rồi cô chưa về nhà, lần này vừa về liền bị chị kéo nói chuyện một hồi lâu, dặn dò cô đừng thức khuya, đừng lo nghĩ nhiều quá.
Vì về muộn nên tối đó Phương Hạm không quay lại ký túc xá mà ngủ lại phòng nhỏ của mình.
Dù sau này căn phòng đó có thể sẽ nhường lại cho đứa bé trong bụng chị, nhưng ít nhất hiện tại mọi thứ bên trong vẫn còn y nguyên như ngày xưa, như lúc còn là phòng riêng của cô.
Mọi vật dụng đều là của cô cả.
Ga giường, chăn gối vẫn là kiểu cô từng chọn. Bàn học vẫn chất đầy sách vở thời đi học, nào là bút chì, bút mực, tẩy, thước đủ thứ lặt vặt.
Mỗi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2803999/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.