Sáng sớm hôm sau, Giang Diệc Nhiên đã đến đón cô.
Từ sau khi biết hôm nay anh sẽ đưa mình đến chùa Vân Ẩn, Phương Hạm đã không ngủ ngon được. Có lẽ là vì trong lòng sớm đã mơ hồ nhận ra kết cục, nên ngay từ khoảnh khắc biết tin, trái tim cô như bị đổ đầy xi măng, nặng trịch, u ám, mơ hồ suốt cả một ngày trời.
Buổi sáng, đúng như dự báo thời tiết, trời vẫn chưa mưa nhưng mây xám phủ kín, bầu trời âm u nặng nề. Cảm giác ấy chẳng khác gì tâm trạng của Phương Hạm lúc này.
Nhưng người bên cạnh lại hoàn toàn khác.
Khi Giang Diệc Nhiên lái xe tới đón, tâm trạng của anh rõ ràng rất tốt, đến mức có thể thấy được bằng mắt thường. Dường như cả ánh nắng mùa hè đều tụ lại nơi anh, khiến anh trở nên chói mắt, rạng rỡ và sáng ngời.
Hôm nay anh mặc một chiếc áo thun cotton trắng tinh kiểu Mỹ, quần dài kiểu casual vừa vặn. Trên ngực trái có in dòng chữ đen theo phong cách gothic. Thiết kế vai rũ nhẹ khiến cả người anh trông càng thêm thoải mái và phóng khoáng hơn mọi ngày.
Giang Diệc Nhiên mặc gì cũng như người mẫu bước ra từ tạp chí thời trang.
Trên đường chở cô đi, anh thi thoảng kể vài chuyện thú vị. Nhưng Phương Hạm trong lòng chất chứa tâm sự, nhìn cảnh sắc ngoài cửa xe cũng không thể nào vui nổi.
“Sao vậy? Trông em cứ như đang lơ ngơ suy nghĩ gì đó.” Anh vừa lái xe vừa hỏi.
“Không có gì.” Phương Hạm lắc đầu.
“Tại tối qua ngủ không ngon, giờ vẫn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804000/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.