Phương Hạm sững sờ đứng đó, ngơ ngác không biết làm gì. Phải mất mấy giây sau cô mới sực tỉnh, giơ tay lên nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng người đàn ông để an ủi.
“Anh đứng đây bao lâu rồi? Đã ăn gì chưa?” Cô cố gắng quan tâm hỏi.
Nhưng Giang Diệc Nhiên không trả lời bất cứ câu hỏi nào của cô, chỉ lặng lẽ ôm lấy cô, vùi đầu vào cổ cô không nhúc nhích.
Không biết qua bao lâu, anh mới ngẩng lên hỏi: “Anh có thể dẫn em đến một nơi không?”
“Hửm?”
Phương Hạm ngẩn người, đầu óc trống rỗng, nhưng rồi cũng chỉ do dự vài giây rồi khẽ gật đầu.
—
Cả đoạn đường, Phương Hạm như bị dắt đi trong mơ.
Cô không muốn, cũng chẳng dám nhắc đến chuyện hôm nay là ngày thứ ba mươi mốt. May mắn là đối phương cũng chẳng nhắc đến.
Dường như cả hai đều ngầm hiểu mà bỏ qua, nhưng thực chất lại giấu kín trong lòng.
Giang Diệc Nhiên lái xe đưa cô đến một khu trung tâm rất sầm uất.
Xe chạy một lúc rồi dừng lại bên cạnh một tòa cao ốc văn phòng.
Phương Hạm theo anh xuống xe, đi thêm một đoạn, cho đến khi anh dừng lại thì cô cũng dừng bước theo.
Trước mắt cô là một mặt bằng thương mại rất rộng, bên trong vẫn còn trống, chưa được trang trí, nhưng diện tích cực kỳ lớn, vị trí địa lý và môi trường xung quanh cũng vô cùng lý tưởng.
Cửa kính sát đất rộng lớn, bên trong còn có thêm tầng lửng, ánh sáng tự nhiên tràn ngập khắp nơi.
Phương Hạm đứng ngẩn ra ở cửa, đến khi nghe thấy tiếng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804002/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.