“Em đồng ý rồi?” Đôi mắt Giang Diệc Nhiên lập tức sáng bừng, như pháo hoa đột ngột nở bung giữa bầu trời đêm tối đen.
Phương Hạm gật đầu.
Thật ra trong lòng cô vẫn còn lưỡng lự, chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại đồng ý nhanh như vậy. Giang Diệc Nhiên nói hết câu này đến câu khác khiến cô chóng mặt, chẳng còn sức mà tranh luận nữa.
Sự vui mừng của đối phương hiện rõ rành rành, anh bưng lấy mặt cô, liên tục hôn lên khắp khuôn mặt.
Phương Hạm không kìm được nhắm mắt lại, rõ ràng cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh rơi xuống như những hạt mưa.
Nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng cô vẫn thấy nặng trĩu, như có một quả cân đang đè lên ngực. Cô không thể vui mừng hay hồ hởi như anh, chỉ đứng im nhìn người trước mặt đang rạng rỡ đến mức như có thể phát sáng.
Chẳng mấy chốc, Giang Diệc Nhiên cũng nhận ra được sự bình lặng của Phương Hạm.
Anh dần trấn tĩnh lại sau sự hưng phấn, quay đầu nhìn thấy cô vẫn đang đứng yên tại chỗ.
Hôm nay Phương Hạm không buộc tóc đuôi ngựa như thường ngày, mà để tóc xõa, gương mặt trắng trẻo lộ ra hoàn toàn. Nhưng trên khuôn mặt đó không có nét hạnh phúc như một người sắp kết hôn nên có, ngược lại còn thoáng chút u sầu.
“Sao em không vui vậy?” Anh chau mày, ép mình dằn lại niềm vui, ngập ngừng hỏi.
Giang Diệc Nhiên thấy cô gái vẫn đứng đó, mi mắt cụp xuống, như có điều gì muốn nói mà lại thôi.
Cô chỉ cần cúi đầu, vài sợi tóc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804003/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.