Phương Hạm ngơ ngẩn nhìn người đối diện, trông như một đứa trẻ chưa kịp trưởng thành, đầu óc lại bắt đầu chậm chạp, mụ mị. Nhưng cô vẫn cảm nhận được rất rõ, ngọn gió xung quanh lúc này thật dịu dàng, nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi cỏ mùa thu từ bãi cỏ phía sau lưng.
Đây có được coi là lời tỏ tình không? Chắc là có đấy nhỉ.
Cảm giác thật lạ lùng. Lúc trước khi Giang Diệc Nhiên chưa nói những lời này, cô cứ nghĩ là vì anh không muốn nói, cũng không thích cô. Nhưng giờ anh đã nói rồi, cô lại thấy có phần chưa quen, mặt nóng bừng bừng, đỏ ửng lên.
Lần đầu tiên nghe mấy lời ngọt ngào như thế, cô cũng chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Phương Hạm mím môi, bước lên phía trước một chút, rồi giơ tay ôm lấy người trước mặt.
Dù không nhớ rõ đây là lần thứ mấy mình ôm anh rồi, nhưng cảm giác lần này lại hoàn toàn khác những lần trước.
Cô ôm anh, má áp vào người anh, qua lớp vải vẫn cảm nhận được rõ ràng nhiệt độ cơ thể bên trong, nóng hổi, rất thật, một sự tồn tại rõ ràng khiến người ta cảm thấy yên tâm và mãn nguyện.
Tâm trí từng bị u ám bởi mây mù, giờ như có một tia sáng xuyên qua tầng mây chiếu rọi vào.
“Những lời này anh đã từng nói với ai khác chưa?” Cô vẫn ôm lấy anh, ngẩng đầu lên hỏi.
“Anh từng nói với ai à?”
Giang Diệc Nhiên trợn tròn mắt: “Tất nhiên là chưa rồi!”
“Phương Hạm, sao em cứ không chịu tin anh vậy?”
Không hiểu sao, thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804004/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.