“Anh làm vậy khiến mọi người không kịp chuẩn bị gì cả. Vừa nãy anh nói ra, ngay cả em cũng thấy căng thẳng theo. Chị em với anh rể cũng phải mất một lúc mới phản ứng lại được.”
Giang Diệc Nhiên nhíu mày, khẽ gật đầu:
“Ừm, hình như đúng thật.”
“Nhưng mà cũng qua rồi.” Anh nói thêm.
Cũng phải. May mà sau khi Giang Diệc Nhiên nói xong, chị cô không phản đối ngay mà vẫn để lại chút không gian. Phương Hạm cuối cùng cũng thấy nhẹ lòng một chút.
Cô bước vài bước về phía anh, cả người mềm nhũn như không còn sức lực, dựa vào người Giang Diệc Nhiên, đầu gác lên lồ ng ngực anh, nhẹ nhàng ôm anh một cái.
Giang Diệc Nhiên một tay đặt lên lưng cô, tay kia khẽ xoa đầu cô.
Chóp mũi Phương Hạm chạm vào chiếc áo sạch sẽ trên người anh, có thể ngửi thấy mùi hương xà phòng nhè nhẹ trên người anh, rất dễ chịu, khiến người ta cảm thấy an tâm.
“Đừng lo nữa.” Giang Diệc Nhiên an ủi cô.
Cơ thể Phương Hạm mềm mại, phần lưng lại mỏng, chạm vào có cảm giác rất dễ chịu. Anh thích cái cách cô nép vào người mình, một loại ấm áp chân thật đến không thể nói thành lời.
“À mà, em nhớ ra một chuyện.”
Phương Hạm bất chợt đứng thẳng người dậy, rồi xoay người bước về phía bàn học.
“Sao vậy?” Giang Diệc Nhiên hỏi, nhìn thấy cô nhón chân lấy xuống một chiếc hộp sắt từ giá sách.
“Anh xem nè. Trước đây từng chụp cho anh xem rồi nhưng anh bảo không nhớ nữa.”
Vừa nói, cô vừa mở chiếc hộp màu hồng phấn. Tuy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804006/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.