Vừa hé môi ra, hơi nóng hầm hập đã len lỏi tiến vào.
Phương Hạm nhắm chặt mắt, như thể mọi giác quan đều tạm thời bị phong tỏa, chỉ còn lại cảm giác lạ lẫm nơi môi răng.
Lúc đầu, Giang Diệc Nhiên chỉ nhẹ nhàng phác họa hình dáng đôi môi cô, mang theo cảm giác ngứa ngáy, sau đó khẽ cắn một cái, lần theo khe môi mà trườn vào, cuốn lấy phần thịt mềm mại, ẩm ướt, ngọt ngào như vỏ trai non.
Nhưng đến tận giờ, cô vẫn chưa biết cách điều chỉnh nhịp thở.
Có lẽ thêm vài lần nữa sẽ quen thôi.
Thật ra bản thân anh cũng đang mò mẫm dần từng chút, chỉ là so với cô thì có vẻ anh thiên phú hơn một chút trong khoản này.
Trong khi đó, Phương Hạm chỉ cảm thấy mình đã hơi choáng ngợp bởi nụ hôn kéo dài không dứt kia. Không ngờ Giang Diệc Nhiên không những không dừng lại mà còn hơi nghiêng người tiến lại gần hơn nữa.
Cô còn đang tập trung vào cảm giác nơi môi lưỡi, thì bất ngờ bên hông bị một bàn tay vòng qua, ngay tại hõm eo, anh ấn mạnh một cái, đầy lực.
Phương Hạm giật mình theo phản xạ, hơi né ra, tạm thời rời khỏi môi anh.
Đối phương khẽ bật cười một tiếng, không tiếp tục hôn nữa mà cúi xuống cắn nhẹ vào cằm cô.
Chỉ là một cái cắn rất khẽ, chỉ có đầu răng chạm nhẹ qua.
“Đừng căng thẳng, thả lỏng một chút.” Anh nói.
“Ừm.”
Phương Hạm mơ màng gật đầu, đồng ý, nhưng thật ra đầu óc đã loạn hết cả lên rồi.
“Bây giờ tim có đập nhanh không?” Giang Diệc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804011/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.