Phương Hạm đỏ mặt. Những suy nghĩ rõ ràng ban nãy bị nụ hôn bất ngờ của Giang Diệc Nhiên làm cho rối tung lên.
“Bây giờ còn sợ không?” Anh hỏi.
“Giờ thì không rồi. Thật ra chỉ cần bật hết đèn lên, bắt tay vào làm gì đó thì cũng không còn sợ nữa.” Phương Hạm đáp.
Giang Diệc Nhiên khẽ cười, đứng thẳng dậy xoa đầu cô, giọng trầm thấp mang chút trêu chọc: “Gan cũng bé quá nhỉ.”
“Em không phải gan bé, chỉ là lần đầu tới ở, chưa quen thôi.” Phương Hạm xấu hổ, lí nhí phản bác.
“Vậy em cứ để cửa mở, anh đi thay đồ đã.” Giang Diệc Nhiên nói rồi xoay người đi ra ngoài.
Phương Hạm nhẹ “ừ” một tiếng, lại quay về với chiếc máy tính và bài luận văn đang dở.
Giang Diệc Nhiên thay đồ xong thì đi tập thể dục. Tuy không nhìn thấy anh từ chỗ ngồi, nhưng đèn ngoài vẫn sáng, cửa cũng không đóng. Chỉ cần biết anh đang ở nhà, Phương Hạm lập tức thấy yên tâm, chẳng còn chút sợ hãi nào nữa.
Cô lấy chút đồ ăn vặt, vừa ăn vừa tra cứu tài liệu, mải miết với luận văn đến hơn mười giờ. Lúc này Giang Diệc Nhiên vừa tập xong, tắm rửa xong liền quay lại giục cô đi ngủ.
Kết quả là cả buổi tối cô chưa viết nổi một nghìn chữ.
Nhưng mà cũng muộn thật rồi, ngủ sớm vẫn là quan trọng nhất.
Cô nhanh chóng đi rửa mặt, rồi chui vào ổ chăn. Giang Diệc Nhiên đã thay bộ đồ ngủ sạch sẽ, trên người mang theo hương thơm nhè nhẹ, thanh mát, khiến người ta chỉ muốn nhào tới ôm lấy.
Phương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804015/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.