“Lúc đó mình còn thắc mắc, sao cậu ta lại tìm đến mình làm gì, hóa ra là vì cậu đấy. Bây giờ cậu thế nào rồi?” Dương Thư Tuyết hỏi.
“Mình vẫn ổn. Trước đây nghỉ học hai năm, sau đó chuyển trường, giờ vẫn đang đi học, nhưng sắp tốt nghiệp rồi.” Phương Hạm đáp.
“Còn cậu thì sao?”
“Haha, mình học tiếp lên cao học, giờ đang thực tập làm phiên dịch đối ngoại.” Đối phương nói.
Hai người trò chuyện một lúc, vì Dương Thư Tuyết đang dùng điện thoại của Giang Diệc Nhiên nên họ cũng không nói chuyện được lâu. Cuối cùng trao đổi số điện thoại và kết bạn WeChat, rồi Dương Thư Tuyết trả điện thoại lại cho Giang Diệc Nhiên.
Được liên lạc lại với bạn cũ từng rất thân một thời, cảm giác thật kỳ lạ mà cũng đầy phấn khích.
“Vừa rồi anh tình cờ thấy cô ấy. Nhớ là hồi còn đi học, em và cô ấy thân nhau lắm đúng không?”
Giang Diệc Nhiên nhận lại điện thoại, đi đến một góc yên tĩnh hơn rồi nói với cô.
Giọng nói trầm ấm, mang từ tính đặc trưng của anh truyền qua loa điện thoại khiến trái tim đang rộn ràng vì phấn khích của Phương Hạm dần bình tĩnh lại, quay về trạng thái ổn định.
“Ừm đúng thế.”
Phương Hạm không ngờ anh vẫn còn nhớ chuyện ấy. Có lẽ vì khi đó, Dương Thư Tuyết thường xuyên đứng đợi cô tan học ở bên cạnh chỗ ngồi.
Hai người còn chưa kịp trò chuyện thêm thì Phương Hạm đã nghe thấy có người gọi Giang Diệc Nhiên bên kia điện thoại.
“Tối nay anh uống ít thôi nhé. Nếu đã uống rồi thì đừng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804016/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.