“Vui lên một chút.”
Giang Diệc Nhiên vừa đưa bó hoa đến trước mặt cô, vừa vòng tay ôm lấy vai cô từ phía sau, kéo cô nhẹ nhàng vào lòng.
“Anh phải chắc chắn là em ổn đã. Nếu tâm trạng em cứ rối bời, thì anh cũng không thể tập trung giải quyết mọi chuyện được. Được không?”
“Một lát nữa, dù xảy ra chuyện gì em cũng đừng hoảng hốt, đừng nói gì cả, chỉ cần ngồi yên bên cạnh anh là được rồi.”
Phương Hạm ôm lấy bó hoa trong tay, tâm trạng cũng được xoa dịu đôi chút.
Cô “ừm” một tiếng, gật đầu.
“Ngoan lắm.”
Giang Diệc Nhiên xoa đầu cô một cái, sau đó cầm lấy điện thoại của cô, tắt chế độ máy bay.
Ban đầu điện thoại vẫn chưa phản ứng ngay.
Nhưng sau khi ngắt chế độ máy bay và kết nối lại wifi nhà, rất nhanh sau đó hàng loạt cuộc gọi nhỡ với biểu tượng đỏ chót bắt đầu hiện lên dày đặc.
Phương Hạm ngồi bên cạnh nhìn Giang Diệc Nhiên lướt qua danh sách cuộc gọi, không dám thở mạnh.
Trong khi vẫn chăm chú xem, anh bỗng hỏi: “Cửa tiệm em có lắp camera giám sát không?”
“Có chứ!”
Mắt Phương Hạm sáng lên, “Chắc chắn quay được cảnh ngoài cửa.”
“Nhưng mà vì bình thường không mấy khi dùng nên em không liên kết với điện thoại. Chỉ có thể xem từ máy tính ở tiệm thôi.” Nói đến đây, giọng cô lại nhỏ dần.
“À đúng rồi! Cửa hàng thú cưng bên cạnh cũng có camera! Gắn ngay trước cửa, chắc chắn cũng nhìn thấy rõ phía trước tiệm em!” Cô như sực nhớ ra, vội vàng nói.
“Được.”
Giang Diệc Nhiên gật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804019/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.