Giang Diệc Nhiên.
“Cảm thấy đỡ hơn chưa?” Anh hỏi.
“Ừm.” Phương Hạm gật đầu: “Anh yên tâm, em không sao từ lâu rồi. Lúc đầu thấy sợ là vì chưa từng trải qua chuyện này, lại không biết ai đang cố ý gây khó dễ nên mới hoảng.”
Nghe cô nói vậy, Giang Diệc Nhiên mới yên lòng hơn đôi chút.
“Buổi tối ăn gì chưa? Có ăn tử tế không đấy?” Anh hỏi tiếp.
“Ừm.” Phương Hạm hơi ngập ngừng.
Lúc ăn cơm tối được nửa chừng thì chuyện rắc rối xảy ra, cả buổi tối cô luôn trong trạng thái căng thẳng, chẳng buồn nghĩ tới việc ăn uống. Vốn dĩ không thấy đói, vậy mà vừa nghe Giang Diệc Nhiên hỏi, cô lại cảm thấy bụng hơi trống rỗng.
Anh nhìn ra sự chần chừ của cô, khẽ cong môi cười: “Muốn ăn gì không? Hay là tụi mình ra ngoài ăn nhé? Giờ chắc vẫn còn mấy tiệm mở cửa đấy.”
Phương Hạm lắc đầu.
Hiện tại, cô chẳng muốn đi đâu cả. Chỉ cảm thấy ở nhà là an toàn nhất.
“Nếu không muốn ra ngoài thì để anh xem trong nhà còn gì nấu được không.”
Cơ thể Phương Hạm vốn yếu, không thích hợp ăn đồ ngoài hay đồ mua về. Giang Diệc Nhiên rất hiểu điều đó.
“Ừm.” Cô đáp.
Giang Diệc Nhiên vào bếp mở tủ lạnh kiểm tra nguyên liệu. Mấy hôm trước hai người mới cùng nhau đi siêu thị, nên thực phẩm trong nhà vẫn còn khá đầy đủ.
Anh quay ra hỏi cô có muốn ăn mì sốt cà chua không, Phương Hạm gật đầu.
“Anh biết nấu ăn à?” Cô hơi ngạc nhiên.
“Anh là người, đâu phải ma quỷ hay ngốc nghếch gì, sao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngay-yeu-tham-ket-thuc-bon-la-bac/2804020/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.