“Sao thế? Sao mặt đỏ thế này?” Ôn Dao tưởng cô không khỏe, vội vàng đưa tay sờ trán cô, “Nóng quá, không phải thật sự sốt rồi chứ?”
Trình Tuế Ninh nắm chặt điện thoại lắc đầu, cô không thể nói với Ôn Dao về tâm trạng hiện tại của mình. Bản thân cô cũng không thể lý giải được, chỉ cảm thấy mọi thứ đều mơ hồ, nhịp tim đập nhanh từng hồi.
“Ninh Ninh!”
Trình Tuế Ninh khó khăn tìm lại giọng nói của mình để nói với Ôn Dao: “Không sốt đâu.”
Về đến phòng, cô gục xuống bàn, như vậy có thể khiến tim cô dễ chịu hơn một chút.
Thẩm Nghi thấy cô bất thường, đến hỏi vài câu, cô đều không có sức để trả lời.
Ôn Dao lắc đầu với Thẩm Nghi, “Có thể bị cảm, không có tinh thần.”
Cứ nằm như vậy năm phút, Trình Tuế Ninh đột nhiên lại cầm điện thoại đứng dậy, đi ra ngoài ký túc xá.
Thẩm Nghi: “Mười giờ điểm danh đấy, cậu đi đâu vậy?”
Trình Tuế Ninh lúng túng ngoái đầu lại, mặt đỏ bừng, “Mình phải gọi điện thoại.”
“…” Thẩm Nghi nghĩ chắc chắn Trình Tuế Ninh bị ốm rồi, cô ấy gật đầu, “Nhớ về trước mười giờ nhé.”
Trình Tuế Ninh đi đến cuối hành lang tầng này, cô gọi điện cho Lê Lê – bạn thân nhất hồi cấp ba và cũng là người duy nhất biết cô thích Chu Ôn Yến.
“Cậu nói xem phải làm sao đây?”
Lê Lê rõ ràng có kinh nghiệm hơn cô, “Thế này, cậu gửi một sticker dễ thương cho cậu ấy trước, sau đó đợi cậu ấy trả lời, là cậu ấy chủ động kết bạn với cậu, chúng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nghe-loi-thu-da/1714951/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.