Dương Tiêu vạn vạn sẽ không vì một nữ tử xa lạ mà mạo hiểm, càng không ngờ rằng mình có kỹ năng bơi rất tốt! Vân Hi vừa âm thầm vui mừng vừa thở phào nhẹ nhõm: Chung quy là nhờ thân phận xuyên qua mới may mắn rời đi được. Trong trí nhớ, Kỷ Hiểu Phù bị hắn giam giữ mấy tháng, muốn chết mà không được, sau khi có Dương Bất Hối càng không thể quên hắn; còn chính mình liều mạng dùng một chiêu ngoan độc do Ân Lê Đình khổ tâm nghĩ ra, hung hiểm vạn phần tránh được kiếp nạn này.
Từng trận đau đớn dồn dập khiến Vân Hi đau đớn, dần hao mòn hết sức lực. Hơn nữa miệng vết thương có thể bị nhiễm trùng, Vân Hi không thể không chật vật bò lên bờ. Nếu Dương Tiêu đuổi theo dọc bờ sông, tất nhiên không cần cố sức cũng bắt được nàng một lần nữa. Nhưng chỉ là ‘nếu’ mà thôi. Dương Tiêu bị thương nặng hẳn không rảnh, sao có thể phân tâm đuổi theo.
Liều mạng dốc sức chạy ra khỏi Đại Thụ bảo, đến một vùng núi hoang vu. Vân Hi dù kiệt sức vẫn còn y thuật, không đến mức bất lực như nữ tử tầm thường. Dựa vào cảm giác nhạy bén cùng khát vọng muốn sống mãnh liệt, Vân Hi gắng gượng tìm được vài thảo dược đủ để bảo toàn sinh mệnh. Rút ra một thanh chủy thủ ngắn chừng một tấc từ trong giầy, dùng đá lửa châm lên cành khô lá vụn, nung chủy thủ đỏ bừng, từng chút một rửa sạch phần thịt rữa trắng quanh miệng viết thương.
Thật sự rất đau…
Nhưng Vân Hi có một tật xấu,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/nghich-thien/2512348/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.