“Đã vậy, Tần tướng quân về sau cũng nên giữ cái miệng của mình cho tốt.”
Hắn phất tay áo bỏ đi, động tác có chút mạnh bạo, mang theo vài phần sắc bén.
Tần Chí An nhìn theo bóng lưng hắn, lòng chắc mẩm rằng Tạ Duẫn Khâm thực ra chưa biết gì, quả nhiên chỉ đang thử hắn.
Tỉnh táo lại, hắn mới phát hiện sau lưng đã đổ đầy mồ hôi lạnh.
Chợt nhớ lại dáng vẻ của Vân Kiểu khi hắn gặp nàng vào sáng nay.
Sắc mặt tái nhợt, người gầy yếu tiều tụy đến mức khiến người ta xót xa, cả người tựa như một tờ giấy mỏng manh trắng bệch, chỉ cần gió thổi là đổ.
Nhưng ánh mắt lại kiên định, trong đó có một thứ chất liệu vô cùng cứng rắn.
Có thể thấy nàng ở Hầu phủ không hề yên ổn, cũng đã quyết tâm rời đi.
Chi bằng giúp nàng một tay?
Chỉ là, Tần Chí An nhìn theo dáng điệu lười nhác thường ngày của Tạ Duẫn Khâm, bỗng cảm nhận được chút thê lương và cô quạnh.
Hắn khẽ cười, nửa phần hoang mang, nửa phần giễu cợt.
“Không ngờ một kẻ lạnh lùng vô tình như hắn, đối với Vân cô nương vẫn còn chút chân tình.”
11 Mùng Ba Tết, ngày chuột gả con, không thích hợp để chúc Tết, Hầu phủ hiếm khi được yên tĩnh. Tạ Duẫn Khâm ngồi trong thư phòng, tay cầm bút đặt xuống tuyên chỉ, nhưng chỉ để lại một vệt mực loang. Thần sắc hắn khó phân, trong mắt vừa u ám, lại tựa như có dòng suối chảy qua rừng, thỉnh thoảng ánh lên tia sáng mờ. Tấn Chiếu là thị vệ được bổ sung bên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngo-thien-tri-xuan-lai/2748825/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.