Dạo gần đây, Ngọc Hà cứ có cảm giác mí mắt giật liên tục, nàng cố gắng tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là do mệt mỏi, nhưng trong lòng lại không ngừng bất an.
Nàng đang gom đám thảo dược trong sân để mang vào phòng thì Thôi Ngọc Sinh cũng từ bên ngoài bước vào, tay xách một con cá trắm cỏ, cười nói:
“Ta vừa đi chợ thấy cá tươi lắm, tối nay làm một nửa nấu canh cá, nửa còn lại làm cá chua ngọt nhé.”
Phải rồi.
Có lúc, khi linh cảm xấu đã lờ mờ xuất hiện, điều nên làm không phải là cố lao đầu về phía trước, mà là phải biết tránh xa.
Ngọc Hà nghĩ đến chuyện rời đi, cuối cùng vẫn quyết định phải nói với hắn một tiếng:
“E là chúng ta phải chuyển đi thôi.”
Nỗi bất an ấy cứ lẩn khuất trong lòng nàng mãi không tan, nghĩ tới nghĩ lui, rời đi vẫn là lựa chọn tốt nhất. Nàng không thể lấy tính mạng của mình và An An ra đánh cược.
Thôi Ngọc Sinh đang chuẩn bị mang cá vào bếp thì nụ cười trên mặt khựng lại, mày khẽ nhíu, giọng trầm xuống:
“Có phải... người đó đã tìm tới rồi không?”
Ngọc Hà khẽ mím môi, đáp khẽ:
“Ta không dám chắc... nhưng trong lòng ta cứ bất an mãi.”
Thôi Ngọc Sinh cũng không hỏi thêm, chỉ nhẹ gật đầu:
“Nếu nàng thấy không yên, vậy thì chuyển đi. Nhưng nếu muốn đi, phải nói trước với An An một tiếng.”
Không thấy bóng dáng nhỏ bé của An An đâu, hắn hỏi: “An An đâu rồi?”
“Thằng bé đi hái thuốc với tụi Hổ Tử rồi.” Ngọc Hà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-ha-van-phu-phu/2717478/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.