Ngọc Hà từng nghĩ qua muôn vàn khả năng, duy chỉ chưa từng ngờ đến việc đứa trẻ mình mang thai mười tháng, tự tay sinh ra, lại không phải là con ruột của mình.
Nếu là vậy, mọi chuyện cũng dễ hiểu — vì sao đã lâu như thế mà nàng vẫn chẳng thể nảy sinh chút tình mẫu tử nào với đứa bé ấy. Vì sao mỗi đêm nó đều hiện về trong mộng, khóc lóc hỏi nàng vì sao lại không cần nó.
Lúc này, Tạ Quân đang cúi người mang hài lụa cho nàng, nhìn bàn chân đạp thẳng lên mu bàn tay mình. Chân nàng rất nhỏ, nhỏ đến mức hắn có thể dễ dàng nắm gọn trong lòng bàn tay mà chơi đùa tùy ý.
Nhưng tất cả… tất cả đều đã sai rồi!
Hơi thở của nam nhân đang nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của nàng bỗng trở nên nặng nề, hàng mi khẽ rũ khi hắn cúi đầu mang hài xong cho nàng. “Ngọc nương, con bé… chính là cốt nhục của chúng ta.”
Ngọc Hà nhìn hắn, trong lòng dâng lên cơn phẫn uất đến cực điểm. Đến nước này mà hắn vẫn còn cứng miệng, khiến nàng chỉ muốn xé hắn ra mà nuốt sống. Ánh mắt nàng đỏ hoe, gằn từng chữ:
“Tạ Quân! Ta nói cho ngươi biết — thiên hạ này không có người mẹ nào lại không nhận ra con ruột của mình!”
“Dù mãnh hổ cũng không nỡ ăn thịt con, mà ngươi thì sao? Ngay cả huyết mạch của mình mà cũng không tha, Tạ Trường Quân, ngươi không phải người! Ngươi là cầm thú!”
Mặc nàng gào mắng, Tạ Quân chỉ lạnh mặt, mím môi chẳng đáp, tiếp tục mang nốt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-ha-van-phu-phu/2717494/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.