Cho đến khi Ngọc Hà đến được bến đò, bước lên thuyền rời đi mà vẫn không có ai đuổi theo, trái tim vốn treo lơ lửng tận cổ họng suốt dọc đường cuối cùng mới dần hạ xuống, rơi trở về lồng ng.ực trong một tiếng thở dài mệt mỏi.
Kỳ thực nàng cũng chẳng rõ mình nên đi về đâu. Chỉ biết rằng—dù là nơi nào đi nữa, chỉ cần rời khỏi kinh thành, rời khỏi người đó càng xa càng tốt, thì nơi ấy chính là bến đỗ.
Khi con thuyền rẽ sóng rời bến, Ngọc Hà ôm đầu gối, thu mình trong khoang thuyền lạnh lẽo. Trong tiếng gió nhẹ rít qua cửa, nàng nghe loáng thoáng âm thanh gào khóc đến xé ruột xé gan, từng tiếng từng tiếng đâm thẳng vào lòng, vang vọng bên tai như dội thẳng vào tim. Nhưng nàng vẫn cắn răng quay đầu đi, không ngoảnh lại.
An An một đường đuổi theo tới tận bến đò, trơ mắt nhìn mẫu thân bước lên thuyền, quay lưng rời đi, thật sự bỏ lại mình ở lại phía sau. Nước mắt cậu rơi xuống đất như hạt đậu rơi vỡ, từng giọt, từng giọt. Cậu khóc không còn hình tượng, gào thét như phát cuồng.
Cậu biết mình sai rồi, biết rõ mình hoàn toàn có thể che giấu, thế nhưng chính vì tin vào tình yêu thiên vị mà mẫu thân dành cho mình, cậu mới dám vô pháp vô thiên như vậy.
“Mẫu thân, người quay lại đi! Đừng bỏ rơi An An mà! An An biết sai rồi!”
“Người mang An An theo được không? An An hối hận rồi... người tha cho An An một lần, được không?”
Tại Thanh Vân Sơn, phu nhân họ Tạ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-ha-van-phu-phu/2717495/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.