Suy đi tính lại, Hoàng đế vẫn bế con đến chỗ ta
Thẩm Tịch vừa hay được nghỉ, liền dẫn theo các bạn học về cung "ăn chực".
Lúc Hoàng đế bước vào, Tử Duệ vừa kể xong một câu chuyện cười, khiến mọi người cười nghiêng ngả.
Hàn Nhiên cười đến sặc, Thẩm Tịch vỗ lưng cho hắn, Thẩm Dương đưa khăn tay, Giang Trường Sinh đang múc canh cho Thẩm Dương, Thẩm Uyên thì đổi mấy món Tử Duệ thích đến trước mặt nó...
Bên ngoài trời dần tối, gió đêm lạnh lẽo, trong điện đèn đuốc sáng trưng, ấm áp, một mảnh yên bình, vui vẻ.
Hoàng đế đột ngột xuất hiện, phá vỡ tất cả.
Mọi người đều nhìn thấy Thẩm Húc Gia đang được nhũ mẫu bế trong tay người, bàn ăn vừa rồi còn rộn rã tiếng cười nói, bỗng chốc im bặt.
Ta dẫn Thẩm Uyên cùng các hoàng tử hành lễ với Hoàng đế.
Hoàng đế nói: "Trẫm có việc muốn nói với Hoàng hậu, các ngươi..."
Hắn vốn định bảo bọn họ lui ra, nhưng có lẽ là thấy cảnh tượng trước mắt quá đỗi tốt đẹp, không nỡ phá vỡ, nên đổi lại thành: "Hoàng hậu, đi ra ngoài với trẫm."
Ta đi theo hắn ra ngoài.
Vừa đi, hắn vừa đưa tay đón lấy Thẩm Húc Gia từ tay nhũ mẫu, rồi đặt vào tay ta.
Thẩm Húc Gia ngủ say sưa, không hề hay biết gì.
Hoàng đế trầm giọng nói: "Xin nàng hãy giúp trẫm nuôi nấng Húc Gia."
Ta khẽ nhướng mày.
"Nàng... nuôi dạy bọn nhỏ rất tốt."
Ta không nói gì.
"Trẫm biết sai rồi!"
...
Lúc ta bế Thẩm Húc Gia trở về, sắc mặt của Thẩm Uyên và các hoàng tử
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngoc-tu-hanh-dau-phong/1816768/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.