Tờ mờ sớm, Nguyên Tổng quản liền chạy đến viện sau của phòng tôi tớ , là nơi ở của hơn mười nha hoàn, Quản sự Lâm đại nương quản lý các nô bọc nữ vội vàng hỏi.
"Nguyên tổng quản, có chuyện gì không?" Thấy Nguyên tổng quản, Lâm đại nương nhanh nhẹn chạy đến cung kính hỏi.
"Ta muốn tìm Hạ Cơ nhi." Nguyên tổng quản đảo tầm mắt qua các nữ nô, tìm kiếm hai tỷ muội đem theo phong thư của tướng quân, hắn không nhớ rõ Hạ Cơ nhi là tỷ tỷ xinh đẹp? Hay là muội muội xấu xí?
"Hạ Cơ nhi!" Lâm đại nương quay đầu gọi to.
mọi người ở đó đều đồng loạt quay sang nhìn Đàm Ngu Cơ.
Nàng rùng mình, nhưng vẫn cố trấn an Hạ Liên đang nhảy dựng lên
"Tiểu. . . . . ." Hạ Liên hoảng hốt bắt lấy tay nàng nhẹ giọng kêu.
Nàng lập nhìn nàng ấy lắc đầu ra hiệu, ý bảo nàng ta im lặng.
"Dạ" Đàm Ngu Cơ vội vàng đi ra từ đám nha hoàn.
"Ngươi là Hạ Cơ nhi?" Nguyên tổng quản trong lòng có chút kinh ngạc. Thì ra chính là muội muội xấu xí, vì sao tướng quân lại tìm nàng, mà không phải tỷ tỷ xinh đẹp ? Rất kỳ lạ!
"Dạ, không biết Nguyên tổng quản tìm Cơ Nhi có chuyện gì?" Nàng cúi đầu hỏi.
Nguyên tổng quản bỏ đi suy nghĩ, đưa mắt nhìn nàng, ánh mắt mang theo sự đánh giá, xem xét
Cho dù thấp thỏm trong lòng, không hiểu rõ việc gì, Đàm Ngu Cơ vẫn yên lặng đứng thẳng người.
"Các ngươi còn sững sờ ở đó làm gì? Bắt đầu làm việc thôi!" Lâm đại nương vẫy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ngu-co-lua-chong/416505/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.